Dân buôn đồ âm – Quyển 2
Cô ta run rẩy nấp sau lưng tôi, đầu không dám ngẩng lên. Trong lòng tôi cười lạnh, nữ nhân này thật có ý tứ, lúc thông đồng với Tần lão bản mưu hại cha ruột cũng không thấy sợ hãi như vậy. Giờ thấy quỷ nhập vào người lại bị dọa thành thế này. Trong lòng tôi khinh bỉ Tần Điềm Điềm. “Gia gia, ta… sao lại không nghe lời?” Tôi hỏi. “Hừ, lần trước không phải đã nói sao? Ôm chắt trai đến gặp ta, chắt ta đâu?” Tần Tư Tư phẫn nộ nói, con mắt tròn vo nhìn chòng chọc vào tôi. Từ miệng của một cô gái xinh đẹp lại phát ra thanh âm khàn khàn thô lỗ như vậy thật làm người khác có chút rùng mình. Tôi dở khóc dở cười, không ngờ vừa gặp gia gia đã đòi chắt, cái này quá lộ liễu rồi. “Lần trước gặp cũng chưa lâu, ta cho dù lợi hại hơn nữa, cũng không thể biến ra chắt trai cho người a.” Gia gia hung hăng liếc tôi “Ta mặc kệ bao lâu, dù sao chưa gặp chắt trai, ta chết cũng không an lòng.” Lão Thử tiền bối cười ha hả “Được rồi được rồi Trương lão ca, không biết có bao nhiêu người muốn làm chắt của ngài ngài đều không muốn, cần gì phải ép buộc hắn a. Đang có tình huống khẩn cấp, phải tranh thủ thời gian đối phó với Lôi Đao a! Nếu cháu trai bảo bối ngươi bị Lôi Đao giết chết thì đời này ngươi cũng đừng hy vọng ôm chắt.”
Gia gia mặc dù phẫn nộ, cũng chỉ có thể lạnh lùng quơ quơ tay áo “Được, Lão Thử, ngươi làm chứng cho ta! Trong vòng một năm nếu tiểu tử này không cho ta một đứa chắt trai, thì ngươi sẽ làm chắt trai của ta.” Lão Thử tiền bối sắc mặt tối đen, vội vàng nói sang chuyện khác “Thôi bỏ đi, trước tiên nói sự tình Lôi Đao đã!” Gia gia nói “Kỳ thật chuyện này nói khó cũng khó, nói dễ cũng dễ, chỉ cần tìm đúng cách, trấn áp Lôi Đao dễ như trở bàn tay.” Lão Thử tiền bối lo lắng nhìn gia gia “Tại sao phải trấn áp Lôi Đao? Trực tiếp xử lý không phải là xong sao?”
Gia gia thở dài “Lôi Đao là âm vật lợi hại nhất mà cả đời lão phu từng gặp, muốn xử lý? Nói thì dễ, mười mấy năm trước oán khí đã ngất trời, hiện giờ lại qua nhiều năm trấn áp như vậy, e là oán khí đã đạt đến đỉnh phong.” Tôi run sợ nhìn gia gia “Bằng vào chúng ta không phải là châu chấu đá xe sao?” Gia gia nói “Ai! Chỉ có thể dùng biện pháp cuối cùng đó.” Tôi nhức đầu không thôi, đến gia gia còn nói không nắm chắc, có thể thấy được chuyện này khó giải quyết như thế nào. “Chuyện này ta chỉ có thể giúp các ngươi bày mưu tính kế, chứ không thể ra tay can thiệp.” Gia gia nói “Hiện giờ ta là Âm sai, không thể tùy tiện can dự vào nhân quả dương giới.”
“Như vậy sao được?” Lão Thử tiền bối kinh hãi “Tốt xấu gì đây cũng là cục diện rối rắm mà ngươi lưu lại, bây giờ lại để chúng ta chùi đít thay.” Gia gia liếc Lão Thử tiền bối “Ta cũng muốn ra tay a, nhưng nếu ta xuất thủ, ảnh hưởng đến nhân quả sẽ càng lớn, như thế càng phiền toái hơn.” Dừng một chút, gia gia nói “Kỳ thật các ngươi có thể dùng phương pháp dĩ độc công độc để đối phó Lôi Đao. Dùng sức người đã không thể thắng được Lôi Đao, vậy chỉ có thể mượn sức mạnh khác.” – “Mượn sức mạnh nào?” Lão Thử tiền bối nói “Mượn của Giang Bắc Trương gia? Bọn hắn từ chối chuyện này còn không kịp.” – “Ta hiểu rồi.” Tôi nói “Gia gia, ý của người là, chúng ta có thể tìm một kiện âm vật có thể sánh với Lôi Đao, hoặc vong linh tương xứng với Tây Sở Bá Vương để áp chế Lôi Đao?” Gia gia gật đầu “Đúng, là ý này.” Tôi bừng tỉnh đại ngộ “Vậy thì tốt, ta đồng ý! Lão Thử tiền bối, ngươi kiến thức rộng rãi, khẳng định là biết có vong linh nào có sức mạnh không kém gì Tây Sở Bá Vương chứ?”
Lão Thử tiền bối nhíu mày “Vong linh như thế ta có thể tìm được, điều ta lo lắng nhất là chúng ta căn bản không có cách lợi dụng được sức mạnh của vong linh đó a! Một khi phá phong ấn lại có thêm một mặt hàng khó giải quyết, đến lúc đó đừng nói là chưa giải quyết được Lôi Đao, con mẹ nó lại trêu chọc thêm một đại ma vương khác.” Gia gia nói “Các ngươi cẩn thận tính toán bàn bạc đi.” Trầm mặc một lát, gia gia nhìn tôi hỏi “Đúng rồi Cửu Lân, khi còn bé gia gia truyền thụ cho ngươi những chú ngữ đó, ngươi vẫn còn nhớ chứ?” Tôi lập tức gật đầu “Thuộc như cháo chảy.” – “Những chú ngữ đó hẳn là có chút công dụng.” Tôi còn chưa nói gì thêm, đã cảm thấy trước mắt có một trận quái phong, ngay sau đó Tần Tư Tư ngã xuống đất. Tôi lập tức dìu cô ta lên, bảo Tần Điềm Điềm đưa cô ta về phòng nghỉ ngơi. Tần Điềm Điềm vẫn còn sợ hãi, đứng im, nơm nớp lo sợ nhìn Tần Tư Tư. Hết cách, cuối cùng tôi đành bảo Lý mặt rỗ đưa Tần Tư Tư đi. Lúc này Tần Minh Hạo bỗng nhiên kêu thảm thiết, tôi quay đầu nhìn lại, phát hiện y đang giãy giụa kịch liệt! Dây thừng trên người lúc nào cũng có thể bị đứt, răng cắn ken két, gân xanh nổi lên, bộ dáng quả thực kinh khủng.
Tôi giật mình, vội vàng chạy tới đè y xuống, y lại há mồm muốn cắn tôi. Tôi quá sợ hãi, dùng gối đầu bịt lên miệng y, đồng thời nhìn Lão Thử tiền bối hô “Tiền bối, mạng người quan trọng, có bảo bối gì mau lấy ra đi.” Lão tiếc của hồi lâu, cuối cùng lưu luyến không rời lấy ra một lá phù “Móa nó, lá linh phù cuối cùng.” Lý mặt rỗ không nói gì, đoạt lấy lá phù hung ác dán lên người Tần Minh Hạo. Y giãy giụa chậm hơn nhưng vẫn không ngừng, hơn nữa thoạt nhìn sức mạnh của lá phù càng lúc càng yếu ớt, cuối cùng, Tần Minh Hạo lại giãy giụa như điên, tôi đành phải nhào tới đè y lại. “Lão Thử tiền bối, giúp đỡ chút a!” Tôi hô to một tiếng “Ta sắp không giữ được rồi, đã đến lúc này, đừng giấu nghề nữa.” Cuối cùng thực sự bất đắc dĩ, Lão Thử tiền bối chỉ đành hai mắt đẫm lệ mông lung móc ra một tờ linh phù “Móa nó, thật sự là lá cuối cùng…” Hai lá linh phù đồng thời có tác dụng, Tần Minh Hạo giãy giụa chậm dần, cuối cùng không nhúc nhích nằm trên ghế sofa, tựa như ngủ thiếp đi. Tôi cầm dây trói chặt lại một phen, cuối cùng mới yên lòng, ngồi phịch trên ghế, nhìn Lão Thử tiền bối “Tiền bối, ngươi mới vừa nói có thể tìm được một vong linh đủ để sánh với Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ, nói một chút xem rốt cuộc là ai?”
Lão Thử tiền bối nói “Trong Đại Bi Tự có giam giữ một quỷ vương ngàn năm, quỷ vương đó nghe nói khi còn sống là Tần triều danh tướng Bạch Khởi, Bạch Khởi trong trận Trường Bình đã lừa giết bốn mươi vạn quân Triệu, danh dương thiên hạ, được xưng là sát thần! Về sau Bạch Khởi bị nghi kỵ, Tần Chiêu Tương Vương ban cho được chết, trước khi tự sát Bạch Khởi kêu to “Ta có tội gì với trời mà lại rơi vào kết cục như vậy?” Sau khi chết âm hồn bất tán, hóa thành quỷ vương, sau đó bị Bạch Mi thiền sư trấn áp trong Đại Bi Tự. Nếu có thể lợi dụng Bạch Khởi để đối phó với Tây Sở Bá Vương, sát thần đấu chiến thần, không có gì thích hợp bằng! Bởi vì Phật tháp cầm tù Bạch Khởi sắp không chịu được nữa, mà Bạch Mi thiền sư tuổi già sức yếu, e là cũng cũng không đủ năng lực lần nữa nhốt lại Bạch Khởi.”
“Nếu quả như thật có thể lợi dụng Bạch Khởi, có thể nói là nhất tiễn hạ song điêu a! Nhưng muốn lợi dụng Bạch Khởi như thế nào, e là phải hao phí tinh lực một phen.” Nói rồi Lão Thử tiền bối dùng ánh mắt cổ quái đánh giá tôi “Tiểu tử, đối với chuyện này, ta bất lực, ngươi thì chắc chắn được, nghĩ cách đi.” Tôi đau đầu “Ngươi cũng không có cách, ta đi đâu tìm cách đây?” Lão Thử tiền bối nói “Gia gia ngươi vừa nói khi còn bé đã dạy ngươi rất nhiều chú ngữ, tuyệt không phải là tùy tiện mà nói, khẳng định là đang nhắc nhở ngươi, những chú ngữ đó, có thể có công dụng!” Tôi như có điều suy nghĩ gật đầu, nói “Để ta suy nghĩ một chút.” Sau đó tôi lục soát trong ký ức, không bao lâu, cuối cùng đã nhớ tới một chú ngữ có thể là có hiệu quả.
…
Chú ngữ này là một pháp thuật tên là ‘Tụ Linh Chú’! Mặc dù năm đó gia gia cũng không nói Tụ Linh Chú rốt cuộc là dùng để làm gì, nhưng dựa vào câu chữ của chú ngữ, tôi vẫn có thể hiểu rõ. Đây kỳ thật là pháp môn cao minh hơn Khống Quỷ Thuật một bậc. Trước tiên mời Bạch Khởi ra, sau đó lại dùng một phương thức đặc thù mê hoặc đối phương ký khế ước cho mình sử dụng. Cứ như vậy, cho dù đối phương kịp nhận ra cũng đã không kịp rồi. Nhưng Tụ Linh Chú mười phần nguy hiểm, nhất định phải có đủ sức hấp dẫn để mê hoặc Bạch Khởi mới được. Vạn nhất không khống chế nổi Bạch Khởi, để hắn làm loạn vậy thì phiền phức lớn rồi, đến lúc đó e là tất cả mọi người đều không sống được. Tôi có chút nhức đầu nhìn Lão Thử tiền bối “Tiền bối, ta nghĩ đến một cách, nhưng nhất định phải tìm được thứ gì đó dụ hoặc Bạch Khởi, ngươi suy nghĩ kỹ xem có cách gì có thể dụ hoặc được sát thần Bạch Khởi?” Lão Thử tiền bối nghe xong lập tức đau đầu, ôm đầu nói “Móa nó, phiền toái như vậy? Vậy thì không có cách rồi.”
Tôi lại suy tư, cũng không nghĩ ra được cách nào khác “Mà Tụ Linh Chú mười phần nguy hiểm, hơi không chú ý sẽ bị quỷ vương phản phệ. Ta phải liều mạng a.” Nghĩ rồi Lão Thử tiền bối đáp lời “Bạch Khởi thích ăn tim người nhất, năm đó Bạch Mi thiền sư dùng tim người mới khiến hắn mắc câu, từ đó giam hắn trong Phật tháp. Tim người không dễ tìm a.” Tần Điềm Điềm lập tức nói “Cái này dễ, ta có thể làm cho các ngươi.” Đúng vậy a, chút chuyện nhỏ này cô ta quả thực có thể làm được, chỉ cần có tiền, còn sợ không mua được nội tạng người sao? Cho dù không mua được, trên đường nhiều kẻ lang thang và ăn mày như vậy, cũng là mục tiêu hạ thủ. Lão Thử tiền bối liếc nhìn Tần Điềm Điềm “Có tiền thì ngon rồi? Có tiền có thể mua được tình yêu sao? Có tiền có thể mua được tình thân sao? Có tiền có thể mua được tình bạn sao?” Tần Điềm Điềm không nhịn được liếc lão một cái “Cắt! Lão điểu ti.”
(Lão điểu ti: Từ lóng trên internet để chỉ người có ngoại hình xấu, lùn, béo, vụng về hoặc ngu ngốc, láu cá, giả tạo… Hoặc chỉ người muốn được xã hội công nhận nhưng không biết cách sống, không có mục tiêu và thiếu nhiệt huyết, thường dùng để chỉ nam giới)
Một câu làm Lão Thử tiền bối á khẩu, cuối cùng tức khí nhảy lên nhảy xuống “Nhất định phải chân thành dâng ra trái tim mới được, như thế mới có thể dụ hoặc sát thần Bạch Khởi.” Tần Điềm Điềm nói “Cho thêm ít tiền không phải là được rồi sao?” – “Mẹ kiếp!” Lý mặt rỗ tức điên lên “Nếu tiền có thể giải quyết được, các ngươi còn tìm chúng ta sao?” – “Tìm các ngươi không dùng đến tiền sao? Cho các ngươi một ngàn vạn, các ngươi có đồng ý bán mạng hay không?” Tần Điềm Điềm tràn đầy tự tin. Cô ta làm chúng tôi nghẹn họng trân trối, có chút xấu hổ. Hoàn toàn chính xác, chúng tôi tới đây, còn không phải là vì tiền ư? Cốc cốc! Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa. Tần Điềm Điềm hỏi “Ai vậy?” Vạn vạn không ngờ ngoài cửa lại có tiếng của Tần lão bản “Là ta!” Đáng chết! Trong lòng tôi thầm mắng, thật sự là giải quyết một chuyện, chuyện khác lại tới, chuyện của Tần Minh Hạo còn chưa xong, Tần lão bản lại tới. Không cần phải nói, hắn trở về khẳng định là muốn gây chuyện. Tần Điềm Điềm lo lắng nhìn chúng tôi. “Đi mở cửa.” Tôi nói “Nếu hắn dám tạo phản, lão tử dùng Lôi Đao chém chết tươi hắn.” Tần Điềm Điềm nơm nớp lo sợ chạy đi mở cửa.
Ngoài cửa, Tần lão bản sắc mặt tái nhợt, trên tay băng kín, toàn thân suy yếu, lảo đảo đi tới. Nhìn thần sắc của hắn rất hoảng hốt, hơn nữa là đi một mình, đối với chúng tôi căn bản là không có gì uy hiếp. Tôi nhẹ nhàng thở ra, buông Lôi Đao xuống “Tần lão bản, ngài không ở trong viện dưỡng thương, lại trở về làm gì?” Tần lão bản nhìn tôi, biểu cảm phức tạp, khiến người ta thấy khó hiểu “Chuộc tội!” – “Chuộc tội?” Tôi hồ nghi nhìn hắn, không rõ trong hồ lô của hắn bán thuốc gì. Tần lão bản đi thẳng tới trước giường, bịch một tiếng quỳ xuống “Ca!” Không ngờ Tần Minh Hạo vẫn còn ý thức, tôi nhìn thấy khóe miệng của y nhẹ nhàng nhúc nhích, tựa hồ có lời gì muốn nói. Nhưng trạng thái của hắn vẫn quá yếu, không thể ngồi dậy, chỉ có thể nằm trên giường. “Ca, cánh tay này của ta bị chặt rất đáng.” Tần lão bản ngữ khí trầm thấp kiềm chế, tôi nghe mà tâm tình xốn xang. “Biết ta nhớ tới điều gì không?” Tần lão bản nói. “Khi chúng ta còn bé, trong nhà rất nghèo, thường hay bị đói. Có một lần ta sinh nhật, trong nhà nghèo đến trứng gà cũng không có, ta liền dụ đại ca cùng ta đi trộm trứng gà. Kết quả bị hàng xóm phát hiện, hàng xóm hù dọa nói phải đánh gãy tay chúng ta, làm hai chúng ta gào khóc…”
“Cuối cùng vẫn là đại ca đứng ra, nói hãy đánh gãy tay đại ca, đừng đánh ta.”…”Khi đó còn nhỏ, vẫn ngây thơ cho rằng, trộm trứng gà thật sự sẽ bị đánh gãy tay. Đại ca lại dũng cảm đứng ra, thay ta gánh chịu hết thảy, điều này cần bao nhiêu dũng khí!”…”Nhưng bây giờ ta… Ai, đại ca xem những gì ta đã làm.” Nói rồi, Tần lão bản bắt đầu gào khóc “Ta có lỗi với ca, ta phải chuộc tội.” Tần lão bản khóc còn thương tâm hơn cha chết, tôi không biết có phải hắn đang diễn trò hay không, chỉ là tiếng khóc của hắn rất cảm động, chí ít, trong tiềm thức tôi đã tin là thật. “Thôi thôi.” Lão Thử tiền bối bị Tần lão bản làm cho tâm phiền ý loạn “Con mẹ nó đừng giả mù sa mưa, ngươi nếu thật sự hối lỗi muốn sửa sai, vậy thực tế một chút đi, khóc lóc ở đây có gì tài ba?”
Tần lão bản ngừng khóc, quay đầu nhìn Lão Thử tiền bối “Nói đi! Chỉ cần có thể cứu đại ca ta, bảo ta chết cũng được… Ai, ta đã làm ra chuyện không bằng cả súc sinh, chỉ sợ cho dù là ông trời, cũng nhìn ta không vừa mắt, muốn dùng ngũ lôi oanh đỉnh đánh ta.”…”Cũng là chết, chẳng bằng dùng cái chết để chuộc tội, dù chỉ có thể giúp đại ca một chút, ta cũng được an lòng hơn một chút.” Tần lão bản mệt mỏi lấy ra một điếu thuốc, châm lửa, co quắp nằm trên ghế sofa, từ từ nhắm hai mắt, nhìn qua có vẻ hữu khí vô lực. Hắn rít sâu một hơi, ngửa đầu nhìn lên trần nhà. “Nhị thúc, ngươi thật sự nguyện ý cứu cha ta?” Tần Điềm Điềm vui mừng quá đỗi “Hiện giờ có một cơ hội để ngươi chuộc tội, ngươi có nguyện ý không?”
Mẹ kiếp, con hàng này chẳng lẽ không có chút đầu óc nào sao? Tôi nhìn Tần Điềm Điềm mà á khẩu. Đây là nhị thúc của cô ta a, cho dù Tần lão bản khốn nạn thế nào, ngoan độc thế nào, cô ta là con cháu cũng không nên để Tần lão bản đi chịu chết. Huống chi, mới mấy giờ trước, cô ta còn chung một chiến tuyến với nhị thúc! Thật đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã a, Tần lão bản vì âm mưu của mình mà không tiếc bắt cóc Tần Điềm Điềm. Còn Tần Điềm Điềm vì giữ lại địa vị cũng không tiếc hy sinh Tần lão bản. Tần lão bản biểu cảm rất phức tạp, tôi nghĩ hắn nhất định là đã tuyệt vọng? Tần lão bản không nhịn được cười rộ “Điềm Điềm, ta có thể giúp các ngươi, dù là mất đi tính mạng. Nhưng, ta chuộc tội với cha ngươi, cũng phải chuộc tội thay cho ngươi, trước kia ngươi đi theo ta, nhân sinh của ngươi bị bóp méo, là nhị thúc có lỗi với ngươi, xém chút làm ngươi lầm cả một đời. Nhưng cũng may ngươi còn trẻ, chuyện này qua đi, tất cả của cải của ta đều sẽ đầu tư cho ngươi học tập.” – “Không có vấn đề gì, quyết định vậy đi.” Tần Điềm Điềm sảng khoái đáp ứng “Chỉ cần ngươi có thể bán mạng vì cha ta, ta đi học đại học cũng không sao.” Học đại học? Tôi cười, chỉ sợ Tần lão bản nói ‘học tập’ không chỉ đơn giản là học đại học, người như Tần Điềm Điềm, nếu không ngăn chặn, e là sẽ trở thành ‘Mã Dung’ tiếp theo.
(Mã Dung: Vợ diễn viên Vương Bảo Cường, nổi tiếng vì scandal ngoại tình rồi lén chuyển tiền cho tình nhân, ồn ào khắp showbiz Tàu)
‘Học tập’ theo ý của Tần lão bản hẳn là để cô ta ăn chút khổ sở, tỉ như vào công ty làm việc vặt, giết chết ngạo khí của cô ta, cho cô ta nếm thử ngọt bùi cay đắng trong xã hội này, trải nghiệm đủ loại cảm giác nhân sinh. Chúng tôi đều ngạc nhiên, bởi vì nhìn Tần lão bản, không giống như đang giả vờ để đánh vào tình cảm, mà là thật muốn dùng tính mạng để chuộc tội. Lão Thử tiền bối kinh ngạc nhìn hắn “Tần lão bản, ngươi thật sự nghĩ kỹ rồi chứ?” Tần lão bản gật đầu “Nghĩ kỹ rồi.” – “Tên đã b