Gái Gú Việt Nam

Tây du

Phần 146: Rực Rỡ
Sau khi chiến thuyền cập bến Hỏa Thần Điện, Thiên và Lãnh Huyết bị nhét trong bao được đưa xuống bến cảng.

Sau đó hai tên mới được cởi bỏ bao và còng tay tuy nhiên phong ấn sức mạnh vẫn chưa được giải.

Lúc này cả hai mới trố mắt ra trước nơi mình đang đứng. Hỏa Thần Điện là một hòn đảo nổi khổng lồ trên trời cách mặt đất 15 ngàn mét. Diện tích của đảo xấp xỉ Sinh Huyền Quốc nhưng về độ phát triển thì gấp hàng chục lần.

Trên đảo phủ một sắc đỏ của mái nhà, của cờ của những thứ trang trí liên quan đến ngọn lửa. Bọn Thiên đang đứng ở một bến cảng tấp nập người qua lại, ở đây neo đậu hàng trăm chiến thuyền. Có một vài chiếc có kích thước gấp 10 lần chiến thuyền của Phượng Vũ.

Là vùng đất thánh của Phượng Hoàng, đâu đâu cũng có thể bắt gặp ký hiệu của loài chim này, từ ghế đá, đài phun nước, tượng, thậm trí có một bức tượng Phượng Hoàng cao hơn trăm mét đứng sừng sững trung tâm đảo hoàn toàn được làm bằng vàng khối nguyên chất.

Lãnh Huyết trố mắt ra vì quy mô hoành tráng của Hỏa Thần Điện, còn Thiên lại trố mắt bởi một thứ khác. Quang cảnh Hỏa Thần Điện làm hắn liên tưởng đến những con phố hiện đại ở thế giới cũ. Tuy phong cách công trình vẫn thiên về thời phong kiến trung hoa nhưng lại có nét hiện đại pha lẫn.

Thiên và Lãnh Huyết nhanh chóng bị cho lên một chiến thuyền nhỏ hơn có hai binh lính điều khiển bay qua những con phố sầm uất, mô hình giao thông ở đây cũng rất tân tiến, các chiến thuyền sẽ bay ở bên trên cách những tòa nhà một khoảng an toàn, còn người dân dù có biết bay nhưng không được phép bởi nếu tùy tiện như vậy thì khung cảnh trật tự sẽ thành mớ hỗn loạn.

Thiên cười chê bai: “Biết bay nhưng phải đi bộ, hài vl!”

Tên lính canh liền giải thích: “Đó là luật của Hỏa Thần Điện đó chú em, một là di chuyển bằng chiến thuyền như chúng ta hai là đi bộ, bay là phạt 5 củ như chơi.”

Tại một nơi yêu thú thống trị, lại có một nền văn minh tân tiến đến mức này khiến Thiên không khỏi kinh ngạc. Không biết nó đã tồn tại được bao lâu rồi.

Cuối cùng thì chiến thuyền áp giải Thiên và Lãnh Huyết cũng hạ cánh trước một quảng trường rộng lớn, ngay trước mặt là cổng vào đại điện, một tòa cung điện màu đỏ khổng lồ cao hàng trăm mét sừng sững nguy nghi.

Không biết những kẻ cầm quyền của nơi này thế nào nhưng chỉ cần nhìn nơi này thôi là Thiên và Lãnh Huyết đoán được họ mạnh khủng khiếp. Một thế lực như vậy mà không có các cường giả đỉnh cao trấn giữ thì hơi lạ đời.

Tên lính liền nổi hứng nhiều chuyện nói: “Hai chú em sướng ghê, được đích thân Điện Chủ muốn gặp.”

Cảm thấy mùi sung sướng, Thiên thần bí ghé sát tên lính hỏi: “Điện Chủ là nữ hả?”

Tên lính bật ngón cái: “Chú em đoán giỏi thế, không những là nữ mà còn là người đẹp nhất Hỏa Thần Điện, được xưng là Hỏa Thần Đệ Nhất Mỹ Nữ. Ao ước cả đời của ta là có thể vừa ngắm điện chủ vừa thủ dâm mà chưa có phúc phận ấy.”

Thiên nhìn tên lính bằng ánh mắt kỳ quái, má nó lại có thằng lính bệnh hoạn thế sao. Nhưng mà Thiên cũng nóng hết cả người, gì chứ tự dưng đư